Home / Review / Review sách Hãy Chăm Sóc Mẹ

Review sách Hãy Chăm Sóc Mẹ

Hãy Chăm Sóc Mẹ
Tác giả: Shin Kyung Sook

Review & tóm tắt sách:
Chúng ta đôi khi vì đã quá quen với việc có mẹ ở bên mà thường coi sự chăm sóc, hy sinh của mẹ là điều tất nhiên. Nhiều lúc ta thấy khó chịu, mệt mỏi vì sự quan tâm, nhắc nhở thường xuyên của mẹ. Nhưng có bao giờ bạn nghĩ nếu một ngày nào đó những việc thân thuộc ấy mất đi sẽ như thế nào, là hụt hẫng hay nuối tiếc? “ Hãy chăm sóc mẹ” của Shin Kyung Sook có lẽ sẽ là cuốn sách giúp chúng ta hiểu hơn và trân trọng những ngày tháng được bên mẹ bởi có mẹ thực sự là một điều hạnh phúc.

Cuốn sách kể về người mẹ bị lạc ở ga tàu của thủ đô Seoul khi cùng chồng mình lên thăm các con. Và thế là cuộc hành trình tìm mẹ bắt đầu. Nhưng có một điều đặc biệt – đó là cuộc tìm kiếm ở cả hiện tại và trong tâm tưởng của mỗi thành viên trong gia đình. Để rồi, hàng loạt những câu hỏi được đặt ra: “Mình có thật sự hiểu về mẹ?”. Mẹ có sở thích gì? Mẹ có hạnh phúc không?

Anh, người con trai cả mà mẹ yêu quý đã không thể trở thành công tố viên, chỉ nghĩ đó là khát vọng không thành của tuổi trẻ mà không biết rằng đó cũng là ước mơ của cả đời mẹ. Anh cuối cùng cũng đã thành công, có một gia đình êm ấm. Cả hai vợ chồng dành cho ba mẹ một căn phòng thật đẹp để ba mẹ ngủ lại mỗi khi lên chăm con. Chỉ là ngày hôm ấy, do anh quá mệt nên không thể đi đón mẹ.

Cô, người con gái đầu tiên của mẹ là một nhà văn, cô viết sách cho mọi người đọc nhưng lại không biết rằng mẹ cô không biết chữ. Cô mải mê theo đuổi ước mơ của mình mà không quan tâm đến mẹ. Có những khoảnh khắc mà người ta thường suy ngẫm sau khi có việc gì đó xảy ra, nhất là chuyện không may xảy ra. Khoảnh khắc mà người đó nghĩ: “ Lẽ ra mình không nên làm như vậy”. Cô tự trách bản thân lâu rồi không về thăm mẹ. Những cuộc điện thoại cô cũng luôn là người cúp máy trước. Đọc đến đây, các bạn có nhận ra nhiều lúc mình cũng chẳng bao giờ kiên nhẫn với mẹ không? Bởi chúng ta luôn nghĩ mẹ là mẹ, rồi mẹ sẽ thương mình và tha thứ cho ta bất cứ lỗi lầm nào. Chúng ta không biết rằng mẹ cũng cần được yêu thương, được chăm sóc. Người con gái thứ, người đã sớm bước vào cuộc sống hôn nhân đầy bộn bề, bận rộn. Cô từng mua cho mẹ tấm áo khoác lông chồn ấm áp mà không đắn đo khi vừa mới ra trường.

Mẹ cô, người phụ nữ nông thôn, không hề biết giá của chiếc áo, bà muốn nó đơn giản chỉ vì đã từng ngả đầu vào chiếc áo khoác của một người lạ và lưu luyến hơi ấm từ nó. Ông, người cha suốt đời mải mê phiêu bạt mà bỏ lại người vợ một mình nuôi bốn đứa con. Một người chồng gia trưởng, không bao giờ một lần ân cần với vợ. Trong suốt năm mươi năm qua kể từ lần đầu gặp nhau khi ông mới hai mươi tuổi, câu nói “Ông đi chậm một chút” là câu mà ông nghe nhiều nhất từ vợ mình. Sao ông không đi chậm lại cơ chứ? Ông có thể dừng lại đợi vợ mình, nhưng ông chưa bao giờ sải bước đi bên cạnh chuyện trò với bà như bà muốn, chưa bao giờ, dù chỉ một lần. Ông không hề nhận ra mình đang có một cuộc sống bình yên và may mắn. Khi mất đi rồi ông mới thấy mọi thứ trống trải đến hưu quạnh.

Người mẹ vô tình bị lạc tại ga tàu điện ngầm đã khiến cho họ thấy được sự thờ ơ, vô tâm của chính mình. Hình ảnh một người mẹ “bị thương ở mu bàn chân, đi đôi dép lê màu xanh, một bên dép cứa vào bàn chân chỗ gần ngón cái sâu đến nỗi miếng thịt long ra tạo thành vết rách sâu hoắm, ruồi muỗi vây quanh vết thương đang rỉ mủ…” ám ảnh và bóp nghẹt trái tim người đọc một cách xót xa. Lúc mẹ lo sợ, thầm gọi tên các con thì họ đang ở đâu? Chính sự vô cảm ấy đã làm mẹ ra đi trong sự lãnh lẽo, cô đơn.

Chúng ta luôn gắn hình ảnh mẹ với gian bếp. Mẹ là bếp và bếp cũng chính là mẹ. Chưa bao giờ tôi, bạn và cả cô con gái trong chuyện tự hỏi mẹ có thích quẩn quanh trong bếp không? Chỉ đến khi làm mẹ, tự mình chăm sóc con cái và gia đình, ta mới thấu hiểu sự hy sinh của mẹ. Một mình mẹ vừa lo việc đồng áng, vừa nấu từng hộp cơm cho anh em cô. Tất cả công việc từ khâu vá đến đan nát, mẹ đều tự làm lấy.

Nhưng trên tất cả, hạnh phúc của mẹ đơn giản là được thấy các con khôn lớn, khỏe mạnh. Người phụ nữ nhỏ bé, kiên cường ấy luôn hy sinh thầm lặng vì gia đình mà không một lời đòi hỏi. Mẹ kết hôn với bố khi chỉ mới mười bảy tuổi, dù cả hai không biết mặt nhau. Hôn nhân của bố mẹ là do hai gia đình quyết định. Dù sinh ra và lớn lên trong chiến tranh loạn lạc nhưng mẹ không mang tư tưởng của những người cùng thời. Mẹ luôn quan niệm rằng, con gái nhất định phải cố gắng học hành để có cuộc sống tốt. Vì vậy, dù khó khăn mẹ vẫn tìm mọi cách cho chị em cô được đi học, được đến trường. Đến khi các con trưởng thành, mẹ vẫn luôn lo lắng, chăm sóc từng bữa cơm cho anh chị em cô.

Không một lời than vãn, không đòi hỏi cho bản thân. Ngay cả khi cơn đau đầu như khiến mẹ phát điên, thì câu cửa miệng của mẹ luôn là: “Mẹ khỏe, mẹ ổn. Các con đừng lo cho bố mẹ mà hãy chăm sóc tốt cho bản thân”. Một người mẹ đã dành 450 nghìn won hàng tháng để giúp đỡ những mảnh đời trẻ em bất hạnh. Bà đến trại mồ côi chăm sóc các em hơn mười năm mà không một ai biết. Shin Kyung Sook đã khắc họa hình ảnh người mẹ nhân hậu, chân thành, thầm kín mà sâu sắc.

“ Hãy chăm sóc mẹ” khép lại bằng một kết thúc buồn. Hình ảnh cô con gái vỡ òa bên bức tượng Đức mẹ sầu bi cũng chính là thông điệp cuốn sách muốn gửi gắm đến tất cả chúng ta:
“ Hãy yêu thương, quan tâm mẹ nhiều hơn”.
Lạc trong từng câu chuyện của mỗi thành viên là lối đi vào từng góc khuất sâu thẳm của trái tim mỗi người. Với giọng văn nhẹ nhàng, lời lẽ giản dị, mộc mạc, “Hãy chăm sóc mẹ” thật sự khiến trái tim độc giả thổn thức, xót xa.

Gấp cuốn sách lại, tôi tự đặt ra cho bản thân mình rất nhiều câu hỏi:” có phải tôi cũng như những người con ấy, nhiều lần vì vô tâm đã khiến mẹ phiền lòng? Có phải mình cũng không thật sự hiểu mẹ?” Tôi đã khóc không chỉ một lần mà còn day dứt ám ảnh mãi về hình ảnh người mẹ bị lạc trong tác phẩm. Cuộc sống bận rộn với quá nhiều lo toan đôi khi làm chúng ta quên đi những gì thật sự quan trọng với bản thân. Đến khi mất đi ta mới tiếc nuối, ân hận vì đã không trân trọng, yêu thương những điều bình dị ấy. Đi học xa nhà, tôi rất ít gọi điện thoại về cho mẹ. Những lúc tụ tập bạn bè, du lịch mua sắm, tôi ít khi nghĩ giá có mẹ ở đây ngay lúc này. Hình như chỉ mình tôi vui là đủ. Nhưng lúc khó khăn, thất bại tôi lại rất muốn về nhà, về với mẹ. Người ta nói, ta hay khóc trong lúc gọi về nhà. Còn mẹ, mẹ dập máy rồi mới lau nước mắt.

Mặc dù bản thân biết phải yêu thương, quan tâm mẹ nhiều hơn nhưng thật sự chỉ sau khi đọc xong cuốn sách này, tôi mới có đủ dũng khí để nói câu cảm ơn và xin lỗi mẹ. Cảm ơn vì mẹ đã là mẹ của con, đã luôn yêu thương và chăm lo cho con mọi lúc, kể cả khi con đã trưởng thành và đi học xa nhà. Và con cũng muốn xin lỗi mẹ vì tính cách ngang bướng, cố chấp của mình mà nhiều lần làm mẹ buồn. Con hay than vãn, kể lể về cuộc sống khó khăn của mình mà không biết rằng, ở quê nhà, mẹ và ba cũng phải tất bật ngược xuôi cả ngày để có tiền cho con được đi học.

Người ta nói, con cái lớn lên thế giới của họ sẽ có rất nhiều thứ cần quan tâm, nào là công việc, tình cảm, bạn bè. Còn đối với ba mẹ, thế giới của họ chỉ là các bạn mà thôi. Vì thế, đừng tiếc với ba mẹ, có thời gian hãy gọi điện nói chuyện với họ thường xuyên hơn. Đôi khi chỉ là một bữa cơm cuối tuần đầm ấm cũng đã đủ khiến ba mẹ vui lòng rồi. Hãy trân trọng hiện tại, trân trọng những người luôn yêu thương mình, bởi ta không biết được, ngày mai sẽ có điều gì xảy ra. Đó là lí do tại sao mỗi lần chào tạm biệt mẹ ở ga tàu, tôi thường đứng nhìn mẹ rất lâu, rất lâu cho đến khi bóng mẹ hòa lẫn vào dòng người tấp nập.

Theo: Thu Phương fb.com /profile.php?id=100034061776743

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *