Home / Review / Review sách Không Gia Đình

Review sách Không Gia Đình

Sách Không Gia Đình
Tác giả: Hector Malot

Về tác giả:
Hector Malot là một văn hào Pháp, ông gây được tiếng vang nhờ vào tiểu thuyết “Không gia đình”. Cũng nhờ vào cuốn tiểu thuyết này mà tên tuổi của Hector Malot vượt qua được “biên giới nước Pháp”. Có thể nói, “Không gia đình” có thể là đứa con tinh thần thành công nhất của Hector Malot.

Review sách:
Chỉ mới 8 tuổi nhưng Remi lại sở hữu một thứ năng lực sinh tồn mà đến người lớn vừa thán phục, vừa phải xấu hổ. Không sợ hãi, không e dè với một thứ ý chí mạnh mẽ không tưởng, cuộc hành trình của Remi sẽ khiến bạn phải dành chút thời gian ngẫm lại bản thân mình.

Gia đình luôn là hình ảnh vô cùng thiêng liêng và ý nghĩa đối với nhiều người và cũng là chủ đề của rất nhiều tác phẩm nổi tiếng khác trên thế giới. Và Hector Malot cũng không phải là một ngoại lệ. Ra đời từ nhiều thế kỷ trước và đến nay, “Không gia đình” vẫn luôn là tựa sách kinh điển về cuộc sống, xã hội dành cho mọi lứa tuổi, nhất là đối với trẻ em.

Cuốn sách kể về cuộc hành trình của cậu bé Remi đang sống êm đềm với má Barberin thì bị người cha bán cho một gánh xiếc rong. Qua bao nhiêu thành phố, làng mạc cùng cụ Vitali nhân hậu và các đồng sự động vật của mình đã giúp Remi mở mang được nhiều kiến thức và trải nghiệm mới.

Thế nhưng cái chết đột ngột của cụ Vitali đã bắt đầu cho một chuyến phiêu lưu đầy gian khổ của cậu bé khi cậu phải đối mặt với xã hội, với cuộc đời và chính bản thân cậu. Dù khó khăn là thế nhưng cuộc sống đã dạy cho Remi cách nhìn người, cách sinh tồn trong một xã hội khắc nghiệt, những bài học về tình thương, tình yêu, tình cảm gia đình, tình bạn bè và nhiều đức tính tốt đẹp khác của con người. Cho đến cuối cùng, cậu bé cũng đã được tặng cho một cái kết thúc đẹp đẽ với một gia đình thực sự.

Suốt cuộc hành trình gian khổ của cậu bé, người đọc không khỏi xúc động trước những phân đoạn em bị đối xử tàn nhẫn, đói rét liên miên, gặp tai nạn hầm mỏ, bị vu oan và đưa ra tòa… Khi ở độ tuổi ăn, tuổi chơi, cậu bé Remi dường như trải qua mọi thống khổ của cả đời người vậy. Ai cũng sẽ tưởng rằng với những bi kịch như vậy sẽ khiến cậu bé sa ngã chẳng sớm thì muộn. Nhưng không, em vẫn giữ nguyên con người mình, vẫn giữ nguyên ý chí và sự cương trực mà cụ Vitali đã dạy dỗ cậu từ những ngày đầu.

Không những thế, ở những nơi Remi đi ngang qua, dù có nhiều kẻ thiếu tình người bủa vây nhưng vẫn hiện hữu những yêu thương, những con người với phẩm chất cao đẹp luôn bảo bọc em qua những ngày gian khó. Đó là má Barberin, là cụ Vitali, là Machia, là Ác tơ, là chị Li dơ… hay những con vật đáng yêu như chú chó Capi, khỉ Giô li cơ… là những người bạn đồng hành, luôn trao gửi những yêu thương cho Remi, tạo nên lòng tin và ý chí quật cường của cậu bé này.

Ngoài hành trình của Remi ra, tác phẩm ”Không gia đình” còn khắc họa chân thực nhất hình ảnh của xã hội nước Pháp vào cuối thế kỷ 19 với những con người lao động làm việc cật lực, chống chọi và sinh tồn trong cuộc sống. Nhưng họ vẫn luôn giữ được sự lạc quan, yêu đời, niềm tin và tình yêu thương. Đó là một hình ảnh đẹp, một ngọn lửa đẹp thắp sáng cả một bức tranh đầy u tối như thế.

Mình tự hỏi Hector bao nhiêu tuổi mà có thể nhập vai Remi “ngọt” và mượt đến thế. Cách hành văn của ông vô cùng dung dị, trong sáng và thuần khiết. Mọi suy nghĩ hành động của nhân vật rất đúng tuổi của mình mà không thấy dấu hiệu “can thiệp” của người trưởng thành. Nhất là khi nói về ý chí tự cường của Remi trước mọi khó khăn cứ ào ạt đổ vào cậu bé. Kể cả khi nhìn nhận con người xung quanh cũng vậy, phải có sự quan sát tài tình, kỹ lưỡng và sâu sắc mới có thể cho ra những dòng văn thấm đẫm vào trong tim như vậy.

Không chỉ dành cho trẻ em mà “Không gia đình” cũng như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng dành cho những người trưởng thành như chúng ta. Soi bản thân mình vào Remi, chúng ta nên tự hỏi rằng, ở độ tuổi như thế, bản thân có đủ ý chí và sức mạnh đáng kinh ngạc như vậy không. Và thậm chí khi làm người lớn, chúng ta có được một phần như vậy không. Không chỉ đơn thuần là ý chí mà tác phẩm còn là bài học về sự trung thực, về tinh thần tự lập, vượt khó, tình yêu lao động và tình bạn, tình cảm gia đình sâu sắc.

Theo: quidinh.wordpress.com/

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *